Đối với Trần Thanh Nguyên, nơi này chẳng khác nào nhân gian tiên cảnh.
Được thỏa thích tham ngộ chư đế chi đạo mà không gặp chút trở ngại nào, thật là vinh hạnh biết bao.
Các vị đế quân tại trường bị ánh mắt Trần Thanh Nguyên quét qua, toàn thân đều cảm thấy khó chịu.
Cảm giác này rất khó diễn tả, có chút thẹn thùng, tựa như thuở thiếu thời đang tắm mát nô đùa dưới nước, lại bị kẻ đứng trên bờ quang minh chính đại soi mói.




